H.Đ

Lại nghe tin cty một người bạn thân với gần 400cn giải thể, Mình vội điện thoại hỏi thăm thì lý do anh ấy chia sẽ là người LD bây giờ đòi hỏi quá mà hiệu quả đem lại ko có, 
1/ người LD đòi tiền trách nhiệm cho cao 800ngàn 1/tháng
2/ Đòi phải có tiền xăng , tiền phụ cấp nhà ở 300ngàn 1/th
3/ làm thêm giờ vì sản lượng ko đạt trong ngày thì đòi tiền tăng ca 7000/1gio
4/ Làm sản xuất tính lương sản phẩm mà đòi giảm giờ làm xuống , đòi tăng lương, 
5/ Đòi mua bảo hiểm chế độ khi mới vào làm
6/ Một tháng phải được nghĩ phép 1 ngày
7/ Nếu ko đủ sản lượng đòi phải bù lương cho đủ với chính sách tăng lương của nhà nước
V,…v.v..v

Mình nghe xong và an ủi anh, thôi thì chúc mừng anh đã thoát được … nợ trần gian, còm em ko biết khi nào mới trút được “đặc ân” này

Nghĩ cũng buồn cho bạn và trong lòng mừng cho anh ấy

Ko biết khi nào mơi đến lượt mình đây 

Buồn cho tình cảnh của xã hội,

- Hoa xương rồng

Này các bạn trẻ…

Hồi còn đi học, Tony nghe tuyển “nhân viên bán hàng” là dội ngược. Vì tưởng tượng cảnh mồ hôi mồ kê chạy xe máy ào ào trên đường, phía sau là thùng hàng, vô năn nỉ chỗ này chỗ kia, có khi bị đuổi. Rồi trong giao tiếp, cái thế người bán bao giờ cũng thấp hơn thế người mua, nó bảo con trâu màu vàng cũng dạ “vàng quá”, sĩ diện ít ai chịu làm, dân mình thích sĩ. Rồi bị ép doanh số, một tháng phải bán được bao nhiêu sản phẩm, còn không thì phải nghỉ, nên cuộc sống cũng sẽ áp lực hơn.

Với tâm lý đó nên sinh viên ra trường ít đứa nào chịu làm nhân viên bán hàng. Nhưng Tony ngồi suy nghĩ lại, mình dưới quê lên, trên răng dưới dép, lại hạc kinh tế ra, có nghề ngỗng gì đâu, nếu làm nhân viên văn phòng ngồi máy lạnh giỏi lắm 1000 USD/tháng thì tích lũy đến bao giờ mua được nhà ở phố. Nếu là con gái thì thôi kiếm thằng chồng nào chịu khó, việc nhà việc cửa giao cho nó cày, trong khi mình là đàn ông con trai, thì cần phải vững vàng về tài chính.

Nghĩ vậy nên một ngày kia Tony mới đăng báo tự quảng cáo. Bạn bè một số đứa nói nhục thế, cầm tờ báo có hình Tony quảng cáo ở mục Người Tìm Việc mà cười khinh bỉ lắm. Tony thấy chả nhục gì, sức lao động của mình là hàng hóa, phải quảng cáo để tăng khả năng tiếp cận với nhiều đối tượng khách hàng chớ. Đúng như dự đoán, họ gọi điện mời phỏng vấn, cơ duyên gặp nhiều người, giúp họ làm thêm vào chủ nhật hoặc buổi tối, cũng có thêm chút đỉnh. Nhờ chị Lan giới thiệu mà Tony thi tuyển vào công ty của Nhật làm nhân viên bán hàng ngay lúc nhận bằng tốt nghiệp. Nhờ những năm tháng nước mắt nước mũi, dưới sự đào tạo khắt khe và kỷ luật hà khắc của người Nhật mà Tony mới có được ngày hôm nay. Thông qua page này, xin cảm ơn chị Trinh Lan và những đồng nghiệp cũ (hiện đều là độc giả TnBS).

Trở lại việc làm sale, cái nghề nó cực khổ như vậy nhưng cũng là môi trường tốt nhất để 1 đứa ngáo ngơ trở nên bản lĩnh. Làm sale, mình sẽ TỰ đào tạo mọi kỹ năng, từ phân tích tâm lý, đến ăn nói, nhậu nhẹt hát hò, đàm phán thương lượng, tung chiêu quánh phủ đầu…đến năn nỉ xuống nước thảo mai nịnh nọt. Vì bán hàng nó cực, nên thu nhập thường sẽ gồm lương cứng và hoa hồng. Lương cứng thì thường chỉ đủ sinh hoạt, thu nhập tích lũy là hoa hồng, nên sẽ là động lực thức khuya dậy sớm để làm. Nhân viên bán hàng được ví như là chiến sĩ ra mặt trận vậy, còn hậu phương là cán bộ chứng từ, logistic, kho bãi…

Trần Quốc Tuấn trong Binh Thư Yếu Lược có nói, cốt yếu nhất trong việc đánh thắng giặc Nguyên Mông là “quý hồ tinh bất quý hồ đa”, tức quân cốt yếu là sự tinh nhuệ chứ không phải là đa số. Công ty nào có đội ngũ quân tinh nhuệ thì đều chiến thắng, thương trường là chiến trường.

Nên này các bạn trẻ, dù tốt nghiệp ngành gì, đang thất nghiệp mà đứng trước cơ hội làm nhân viên bán hàng, đừng có ngại. Lao vô làm đi, sĩ diện làm gì. Thất nghiệp ăn bám mới nhục chứ đi làm là không có cái nghề nào cao hơn nghề nào. 

Mình chịu cực khổ 1 thời gian sau đó ngon lành lắm. Cạm bẫy thương trường cũng nhiều, mình giỏi giang hóa chứ đừng có ma lanh hóa. Các bạn cứ nhìn 1 con diều bay cao như vậy, là nhờ cái sợi dây cột dưới đất. Nhiều lúc con diều nghĩ, thôi cắt sợi dây đi, sẽ bay cao vút lên trời xanh luôn. Nhưng thử đi.

Sợi dây đó chính là tính kỷ luật, chính là đạo đức. Mà con người mình không có nó, bay cao chỉ là “cuốn theo chiều gió”, rơi xuống lúc nào không hay. Các bạn trẻ nhớ kỹ lời Tony dặn. DÙ LÀM GÌ Ở ĐÂU VỚI AI, đồng tiền mình làm ra phải là đồng tiền sạch, phải từ mồ hôi trí tuệ của mình. Ai dạy khôn dạy khéo gì đó kệ họ. Thật thà chưa bao giờ là cha dại cả, trung thực là cái khôn ngoan nhất trong mọi khôn ngoan mà con người có thể nghĩ ra.

Có 1 bạn trẻ tên Kiên, người Phù Cát Bình Định. Hồi nhỏ quậy phá gì đó mà bị mất hết 1 cái tai. Nó nói con ham chơi chỉ học đến lớp 11 đã nghỉ. Theo bạn bè vô Nam làm công nhân, lúc xây nhà cho Villa de Tony thì Tony thấy nó dễ thương nên bắt đọc TnBS. Sau đó, nó nghỉ phụ hồ, làm giao hàng nước đóng bình cho các nhà máy trong khu công nghiệp ở Dĩ An, lương 3 triệu. Sau thời gian, nó xin sếp làm công việc bán hàng kiêm giao hàng. Làm quần quật từ mờ mờ sáng đến khuya. Gọi tiếp thị khắp nơi, hàng cũng ngõ hẻm gì cũng chạy đến, nửa đêm ai gọi giao nước cũng đi. Rảnh là nó đi tới tận nhà gửi card tiếp thị vô khe cửa, nên 1 tháng hoa hồng cũng được 3-4 triệu nữa.

Lần lĩnh hoa hồng đầu tiên tiên nó mời Tony đi ăn, nói con hẻm biết lấy gì cảm ơn. Mà dượng sang trọng quá, con mang theo toàn bộ tiền của con để dành xưa giờ luôn nè. Mình mà cầm 10 triệu đồng thì khách sạn 5 sao nào cũng dám vô dượng há. Thấy nó ốm nhách, da mặt đen thui vì chạy suốt ngày ngoài nắng, cái túi căng phồng ra vì những 10 triệu tiền mặt mang theo, Tony hẻm biết nói gì, chỉ thấy rưng rưng nước mắt. Mới nói thôi dượng cũng chẳng có gì cho con, tạo hóa ban cho dượng chút I ốt thông tuệ hơn người, thôi con ráng tích lũy thêm đi, cày thêm được khoảng 100 triệu thì dượng chỉ cho cách làm ăn, còn mua nhà mua cửa lấy vợ đẻ con nữa.

Bữa đi ăn với nó đến giờ cũng mấy tháng. Bữa nay, nó gọi qua nói con để dành được 50 triệu rồi dượng, tối dượng có về Villa De Tony hem để con qua gửi dượng cất giùm. Nó nói trên Bình Dương ai cũng khen con dễ thương nên mối lái nhiều lắm. Con phải dậy từ lúc 4h, đi giao hàng từ 5h sáng đến 10h đêm mới xong, tháng nào con cũng tích lũy được ít nhất 2 chỉ.

Tony nói sao con giống mấy ông bà mình ở quê dữ vậy, lâu lâu lòi ra 1 đống vàng ki ki cóp cóp…

Nhưng con chịu làm như vậy, dượng thấy ưng cái bụng. Dượng sẽ giúp con.

- Tony buổi sáng

Cùng suy ngẫm

1/ Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không tật bệnh, vì không tật bệnh thì tham dục dễ sanh.

2/ Ở đời đừng cầu không khó khăn, vì không khó khăn thì kiêu sa nổi dậy.

3/ Cứu xét tâm tánh thì đừng cầu không khúc mắc, vì không khúc mắc thì sở học không thấu đáo.

4/ Sự nghiệp đừng mong không bị chông gai, vì không bị chông gai thì chí nguyện không kiên cường.

5/ Làm việc đừng mong dễ thành, vì việc dễ thành thì lòng thị thường kiêu ngạo.

.. làm người thật là khó

Hôm nay sau cuộc hội đàm 3g với nhiều tranh luận căng thẳng, một vài kết luận được rút ra:
1. Lời nói thể hiện sự sắc sảo còn hành động mới cho biết ý nghĩa của một người đàn ông.2. Chọn chồng nên chọn người nói ít làm nhiều chứ thể loại hươu vượn thì chỉ được cái mẽ.3. Tin người thì tin ít ít thôi, mà tin bằng tai bằng mắt bằng thời gian chứ đừng tin bằng tim. Lúc đó tim ngừng đập mới biết mềnh dại.
Chua cay nhở các bạn trẻ.

Hôm nay sau cuộc hội đàm 3g với nhiều tranh luận căng thẳng, một vài kết luận được rút ra:

1. Lời nói thể hiện sự sắc sảo còn hành động mới cho biết ý nghĩa của một người đàn ông.
2. Chọn chồng nên chọn người nói ít làm nhiều chứ thể loại hươu vượn thì chỉ được cái mẽ.
3. Tin người thì tin ít ít thôi, mà tin bằng tai bằng mắt bằng thời gian chứ đừng tin bằng tim. Lúc đó tim ngừng đập mới biết mềnh dại.

Chua cay nhở các bạn trẻ.

Người con gái đẹp trong mắt chú tiểuCó một cô gái có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, ai cũng phải công nhận sắc đẹp của cô. Một hôm, nhân dịp đầu năm cô đi lễ chùa, gặp một chú tiểu đang quét lá đa, cô liền tới trước mặt chú tiểu, kiêu hãnh hỏi: - Tôi là Hoa Hậu Hòan Vũ. Chú có thấy tôi đẹp không? Chú tiểu nhẹ nhàng đáp: - Cô chẳng có chi đẹp cả. Có cả ngàn vạn người còn đẹp hơn cô rất nhiều.Nghe nói thế cô gái mở tròn đôi mắt, bực bội nói: - Hoa hậu hòan vũ là người đẹp nhất trong những người đẹp của thế giới. Chú nói thử xem những người đẹp hơn tôi như thế nào? Chú tiểu đáp: - Giữ gìn trang nghiêm giới hạnh là thân đẹp. Ăn ở hiền hòa, thủy chung là nết đẹp. Thấy người ta ngã mà nâng lên, đó là cử chỉ đẹp. Thấy người ta đói cho ăn, rách cho mặc, nghèo túng mà giúp đỡ, đó là tấm lòng đẹp.Phụng dưỡng cha mẹ già, chu cấp người cô quả cô độc, tôn quý các bậc hiền thánh, cúng dường chư Tăng Ni đó là tâm hồn đẹp. Thấy người ta lâm nguy, sợ hãi mà nói lời an ủi giúp đỡ, đó là ngôn ngữ đẹp.Không một tà niệm nảy sinh, đó là ý đẹp. Thấy người ta u tối, không hiểu biết mà khai mở trí tuệ, cho học hành chữ nghĩa, đó là trí tuệ đẹp. Phá vỡ màn vô minh, hướng dẫn chúng sinh vào con đường an vui, giải thóat, đó là cái đẹp tối thắng mà Trời Đế Thích phải trải hoa tán thán. Tất cả những cái đẹp này cần phải được phát bằng tuyên dương, ghi vào sử sách, lập bia ghi công, dựng tượng để chiêm ngưỡng. Còn cái đẹp của cô là cái đẹp của sự ham muốn, chiếm đọat, xoay vần trong vòng sinh tử luân hồi, ngầm chứa khổ đau, sớm nở tối tàn không có chi đáng tán dương cả.Nam mô A Di Đà Phật !

Người con gái đẹp trong mắt chú tiểu

Có một cô gái có sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, ai cũng phải công nhận sắc đẹp của cô. Một hôm, nhân dịp đầu năm cô đi lễ chùa, gặp một chú tiểu đang quét lá đa, cô liền tới trước mặt chú tiểu, kiêu hãnh hỏi: 

- Tôi là Hoa Hậu Hòan Vũ. Chú có thấy tôi đẹp không? 

Chú tiểu nhẹ nhàng đáp: 

- Cô chẳng có chi đẹp cả. Có cả ngàn vạn người còn đẹp hơn cô rất nhiều.

Nghe nói thế cô gái mở tròn đôi mắt, bực bội nói: 

- Hoa hậu hòan vũ là người đẹp nhất trong những người đẹp của thế giới. Chú nói thử xem những người đẹp hơn tôi như thế nào? 

Chú tiểu đáp: 

- Giữ gìn trang nghiêm giới hạnh là thân đẹp. 
Ăn ở hiền hòa, thủy chung là nết đẹp. 
Thấy người ta ngã mà nâng lên, đó là cử chỉ đẹp. 
Thấy người ta đói cho ăn, rách cho mặc, nghèo túng mà giúp đỡ, đó là tấm lòng đẹp.
Phụng dưỡng cha mẹ già, chu cấp người cô quả cô độc, tôn quý các bậc hiền thánh, cúng dường chư Tăng Ni đó là tâm hồn đẹp. 
Thấy người ta lâm nguy, sợ hãi mà nói lời an ủi giúp đỡ, đó là ngôn ngữ đẹp.
Không một tà niệm nảy sinh, đó là ý đẹp. 
Thấy người ta u tối, không hiểu biết mà khai mở trí tuệ, cho học hành chữ nghĩa, đó là trí tuệ đẹp. 
Phá vỡ màn vô minh, hướng dẫn chúng sinh vào con đường an vui, giải thóat, đó là cái đẹp tối thắng mà Trời Đế Thích phải trải hoa tán thán. 
Tất cả những cái đẹp này cần phải được phát bằng tuyên dương, ghi vào sử sách, lập bia ghi công, dựng tượng để chiêm ngưỡng. 
Còn cái đẹp của cô là cái đẹp của sự ham muốn, chiếm đọat, xoay vần trong vòng sinh tử luân hồi, ngầm chứa khổ đau, sớm nở tối tàn không có chi đáng tán dương cả.
Nam mô A Di Đà Phật !

“KHI NÀO BẠN NHỚ NHÀ?”
—  
Mỗi khi cha mẹ gọi điện thoại hỏi: “Khi nào về hả con?” Tôi đều trả lời: “Tuần sau ạ!”; “Đợi công việc đỡ bận đã ạ”; “Ít hôm nữa”. Nhưng thực tình ra tôi muốn nói câu này nhất: “Khi nào gặp khó khăn, con sẽ về”.

Những khi gặp khó khăn trắc trở, chúng ta nhớ nhà nhất.

Còn những lúc cuộc sống thuận lợi, công việc suôn sẻ chúng ta sẽ không nhớ nhà đâu. Nếu chẳng phải đi chơi cùng người yêu, bạn bè thì cũng sẽ ngồi nhà đọc sách, xem phim, nghịch máy tính. Có gì quan trọng hơn không gian riêng tư cơ chứ.

Thế nhưng khi gặp phải những khó khăn trắc trở, những việc không như ý, buồn lòng, chúng ta mới phát hiện ra rằng mình còn một mái nhà để trở về, thật là hạnh phúc biết bao!

Cãi nhau với người yêu buổi tối, nửa đêm mà chạy về nhà cha mẹ nhất định sẽ rất lo lắng. Thế là ta đành đợi vài ngày sau mới về. Cha mẹ hỏi: “Tại sao đột nhiên con về vậy?” Ta cười và nói: “Hôm nay con được nghỉ”. Thực ra chúng ta đang gặp chuyện phiền lòng.

Bị bạn bè bán đứng, công việc không như ý, ta gọi cú điện thoại về nhà hỏi: “Mẹ ơi, con về nhà ăn cơm được không?” Mẹ ở đầu dây bên kia vui mừng: “Được chứ, hôm nay con không cần đi làm à?” Lúc đó thật lòng muốn mình dũng cảm thốt ra rằng: “Con chán ngán công việc quá rồi, con rất muốn được về nhà ‘dưỡng thương”, được chứ mẹ?”

Xin lỗi, nhưng chúng ta luôn về nhà với một tâm trạng thất bại..
st

“KHI NÀO BẠN NHỚ NHÀ?”

Mỗi khi cha mẹ gọi điện thoại hỏi: “Khi nào về hả con?” Tôi đều trả lời: “Tuần sau ạ!”; “Đợi công việc đỡ bận đã ạ”; “Ít hôm nữa”. Nhưng thực tình ra tôi muốn nói câu này nhất: “Khi nào gặp khó khăn, con sẽ về”.

Những khi gặp khó khăn trắc trở, chúng ta nhớ nhà nhất.

Còn những lúc cuộc sống thuận lợi, công việc suôn sẻ chúng ta sẽ không nhớ nhà đâu. Nếu chẳng phải đi chơi cùng người yêu, bạn bè thì cũng sẽ ngồi nhà đọc sách, xem phim, nghịch máy tính. Có gì quan trọng hơn không gian riêng tư cơ chứ.

Thế nhưng khi gặp phải những khó khăn trắc trở, những việc không như ý, buồn lòng, chúng ta mới phát hiện ra rằng mình còn một mái nhà để trở về, thật là hạnh phúc biết bao!

Cãi nhau với người yêu buổi tối, nửa đêm mà chạy về nhà cha mẹ nhất định sẽ rất lo lắng. Thế là ta đành đợi vài ngày sau mới về. Cha mẹ hỏi: “Tại sao đột nhiên con về vậy?” Ta cười và nói: “Hôm nay con được nghỉ”. Thực ra chúng ta đang gặp chuyện phiền lòng.

Bị bạn bè bán đứng, công việc không như ý, ta gọi cú điện thoại về nhà hỏi: “Mẹ ơi, con về nhà ăn cơm được không?” Mẹ ở đầu dây bên kia vui mừng: “Được chứ, hôm nay con không cần đi làm à?” Lúc đó thật lòng muốn mình dũng cảm thốt ra rằng: “Con chán ngán công việc quá rồi, con rất muốn được về nhà ‘dưỡng thương”, được chứ mẹ?”

Xin lỗi, nhưng chúng ta luôn về nhà với một tâm trạng thất bại..

st

Hey the candidates! - Hỡi các Ứng viên yêu quý!

"Autumn - Time to Change Job" - “Mùa Thu - Thời điểm thích hợp để Thay đổi công việc”

A lot of vacancies upcoming for you all - Rất rất nhiều vị trí tuyển dụng hấp dẫn đang mở ra cho các bạn!

Don’t hesitate to contact Recruiters! - Đừng ngần ngại hãy liên lạc ngay với các chuyên gia tuyển dụng!

Not Now then When? - Không phải thời điểm tốt đẹp này thì đợi đến khi nào nữa!

Not You then Who? - Nếu bạn không chủ động nắm bắt cơ hội thì ai sẽ thay bạn đây?

Let us know what is your expected! - Hãy cho chúng tôi biết sự mong đợi khi tìm kiếm cơ hội mới của bạn!

We commit, We complete! - Chúng tôi cam kết sẽ mang đến những cơ hội việc làm tốt nhất cho bạn! 

- Ngô Hùng

…Thương em thương tình đa mang
Yêu trăng 30, quên mình
Thương tôi thương phận long đong
Yêu tan mong manh, tan nhât nguyệt
Thương tâm

EM Ở NOI NÀO ANH CŨNG NHỚ

Em ở nơi nào anh cũng nhớ

Sóng chân chim sa mạc nước xanh vời,

Cánh buồm đỏ đã khuất vào biển gió,

Tự tứ bề hương muối mặn mòi môi…

Thôi nuối tiếc ngoài tầm tay giữ

Những yên lành ngây ngất tuổi hoa niên,

Em ở nơi nào anh cũng nhớ

Nụ cười ngời trong ốc đảo hồng sen.

Anh tội lỗi nghìn đời tu vẫn cát,

Thân lạc đà chở nắng ở trên lưng,

Đi chồn gối vẫn mơ về tiếng hát

Rụt rè, thầm thĩ, rưng rưng…

Rất có thể kết thúc là dang dở,

Sau cổng trời còn lại trái tim rêu…

Em ở nơi nào anh cũng nhớ,

Truyền kiếp rồi, món nợ lỡ lời yêu…

(28-5-2006 / Hồng Thanh Quang)

Có nhiều Cô Gái lấy chồng chỉ để Ly Hôn! Nghe thì kỳ quái nhưng đó là sự thật không ít ở xã hội Việt Nam ta ngày nay! Các Cô Gái đó chẳng kỳ vọng gì một cuộc sống gia đình cả, họ nghĩ chắc chắn cuộc sống độc thân là hạnh phúc hơn là hầu hạ một ông chồng bất tài vô dụng, gia trưởng, nhậu nhẹt, và một gia đình chồng quái dị! Nhưng họ bị áp lực xã hội, gọi họ là Gái Ế Chồng, nghe quá khó chịu! Gái Ly Dị Chồng, Gái Bỏ Chồng dù sao cũng nhẹ nhàng dễ chịu hơn! Và làm đám cưới thì mời mọc bà con cô bác cho thỏa miệng đời, còn khi li dị thì im ắng thôi, nhiều khi bà con xa cả chục năm chưa biết, cũng giữ được tiếng tăm cho gia đình cha mẹ! Với suy tính đó, họ vơ cưới đại một anh nào đó, rồi sau đó li dị ngay những trận cãi vả đầu tiên! Có người thì ráng có đứa con, rồi đá anh chồng cái bộp mất tiêu liền! Sau đó họ mới bắt đầu cuộc sống độc thân hạnh phúc của chính mình mà không bị miệng đời dèm pha là gái ế! Tội nhất là mấy ông chồng chả hiểu là tại sao mình bị li dị! Bởi vậy, đàn ông phải xem lại giá trị của mình, đừng ngủ quên trong cái vị thế mà ông Khổng Tử nào đó đã tạo cho mình xưa giờ…! Như thường lệ, share không cần hỏi!
- Anh Tư Sang

Có nhiều Cô Gái lấy chồng chỉ để Ly Hôn! 

Nghe thì kỳ quái nhưng đó là sự thật không ít ở xã hội Việt Nam ta ngày nay! 

Các Cô Gái đó chẳng kỳ vọng gì một cuộc sống gia đình cả, họ nghĩ chắc chắn cuộc sống độc thân là hạnh phúc hơn là hầu hạ một ông chồng bất tài vô dụng, gia trưởng, nhậu nhẹt, và một gia đình chồng quái dị! 

Nhưng họ bị áp lực xã hội, gọi họ là Gái Ế Chồng, nghe quá khó chịu! Gái Ly Dị Chồng, Gái Bỏ Chồng dù sao cũng nhẹ nhàng dễ chịu hơn! 

Và làm đám cưới thì mời mọc bà con cô bác cho thỏa miệng đời, còn khi li dị thì im ắng thôi, nhiều khi bà con xa cả chục năm chưa biết, cũng giữ được tiếng tăm cho gia đình cha mẹ! 

Với suy tính đó, họ vơ cưới đại một anh nào đó, rồi sau đó li dị ngay những trận cãi vả đầu tiên! Có người thì ráng có đứa con, rồi đá anh chồng cái bộp mất tiêu liền! 

Sau đó họ mới bắt đầu cuộc sống độc thân hạnh phúc của chính mình mà không bị miệng đời dèm pha là gái ế! 

Tội nhất là mấy ông chồng chả hiểu là tại sao mình bị li dị! Bởi vậy, đàn ông phải xem lại giá trị của mình, đừng ngủ quên trong cái vị thế mà ông Khổng Tử nào đó đã tạo cho mình xưa giờ…! 

Như thường lệ, share không cần hỏi!

- Anh Tư Sang