H.Đ
"nụ hồng thứ mấy
dưới bước chân em đi qua 
cuộc tình thứ mấy 
đến lúc em trao cho ta …”
- em ạ, có nhiều chuyện, lo mãi mà chả tới.. thì dẹp nó qua một bên, tính chuyện khác đi, làm điều gì mà mình thích nhất ấy, làm đến cùng… sống thì cần thực tế, nhưng đời có bao lâu đâu. 

"nụ hồng thứ mấy

dưới bước chân em đi qua 

cuộc tình thứ mấy 

đến lúc em trao cho ta …”

- em ạ, có nhiều chuyện, lo mãi mà chả tới.. thì dẹp nó qua một bên, tính chuyện khác đi, làm điều gì mà mình thích nhất ấy, làm đến cùng… sống thì cần thực tế, nhưng đời có bao lâu đâu. 

Người cả cuộc đời không có lấy một ai bên cạnh giúp đỡ, cả bạn bè hay người thân thì nên xem lại cách sống của bản thân trước khi bảo đời bạc bẽo. haizzz

Cafe thời nay không còn đơn thuần là cafe nữa!

 Danh từ cafe có ý nói đến cuộc hẹn gặp của người kinh doanh, là thức uống đơn thuần trong bữa ăn sáng vội vàng của dân công sở kèm ống hút, thể hiện cá tính trong pha trộn đen đường hay sữa. Mời nhau đến quán cafe đôi khi lại chẳng để thưởng thức nó mà lại lựa chọn sinh tố, trà, chanh, nước hoa quả. Theo cách chơi chữ cafe được coi là sự hoà trộn của sắt và canxi? Và đôi khi bên cafe để sáng tạo, để thư giãn và thưởng thức giai điệu cuộc sống chậm chậm đi qua. Cafe tự nhiên có nhiều ý nghĩa hơn trong đời thường! Nhớ bạn bè người ta cũng nói đến cafe. Buồn hay vui người ta cũng cần đến nó. Bản chất hạt cafe cứng cáp là thế nhưng gặp môi trường nước nóng, cafe không chỉ hoà tan vào trong nước mà còn cùng với nước tạo nên mùi hương thơm quyến rũ người đồng hành. Nhâm nhi từng ngụm ngỏ cafe mà cảm nhận một bài học ý nghĩa về thái độ và hành vi của con người trước thách thức…

Cách người khác nhìn bạn như thế nào không quan trọng bằng việc bạn nhận bản thân ra sao

Cách người khác nhìn bạn như thế nào không quan trọng bằng việc bạn nhận bản thân ra sao

Đố ai hiểu được đàn bà? Tại sao đàn bà có cá tính thì đa truân?

Tại sao đàn bà khó tính lại khó tìm thấy hạnh phúc? Chẳng phải hạnh phúc như tấm chăn hẹp và chẳng ai giằng kéo với mình, nhưng tự mình cứ đem cuộc sống của mình với chính mình ra đong đếm. Tôi không thấy hình ảnh bà mình, mẹ mình trong cuộc đấu tranh cho hạnh phúc. Tôi tìm thấy sự an phận và lặng lẽ đâu đó trong quá khứ ngày hôm qua. Nhưng còn hôm nay thì sao?

Một ngày trời u ám, chị Hai tôi về nhà với những vết bầm trên má, không ai nói ra nhưng ai cũng biết anh rể lại đi chơi với bồ và về đánh chị. Tôi biết chỉ cần vài lời xin lỗi, nói ngọt, rồi chị tôi lại hí hửng như một đứa trẻ được quà.

Nhưng với đứa em kế tôi, chồng chỉ cần để lại dấu tích là vết son trên áo và một vài tin nhắn ngọt ngào của cô bạn đồng nghiệp, nó đã lặng lẽ đặt đơn ly hôn lên bàn, và nhất quyết không thay đổi quyết định. Mọi người xúm lại khuyên can, em tôi chỉ nói: “ Em cảm thấy bị tổn thương”. Dùng đúng từ, rất chính xác, và quyết định rất nhanh. Tôi không nghĩ là em tôi hạnh phúc.

Phụ nữ cá tính thường bị nhận xét là mạnh mẽ, và đôi khi bất cần đàn ông, trong khi đàn ông coi mạnh mẽ thế, nhưng rất cần phụ nữ. Cái tôi của người đàn ông khiến họ mong muốn phụ nữ ấy lệ thuộc vào mình.

Nhưng “sự lệ thuộc” đối với phụ nữ cá tính là một cụm từ mà họ sẵn sàng đánh đổi tất cả để vượt qua nó. Có một anh bạn nói với tôi rằng “tại sao em cứ phải lo chuyện mua nhà, mua xe, thế người đàn ông của em dùng để làm gì? Tại sao không tạo cho họ cơ hội làm người đàn ông đích thực? Để lo lắng cho người họ yêu?”

Cuộc đời này đôi khi là một vòng xoay, đàn ông cần một người phụ nữ thông minh và cá tính để hòa nhập chứ không hòa tan, để sẻ chia, để cùng gánh vác chuyện gia đình khi cần, nhưng người phụ nữ cũng đủ khờ dại để nép bên vai họ. Cũng là anh bạn trên còn nói với tôi rằng, đã là phụ nữ hiện đại thì khi chồng đi công tác, phải khéo léo sắp vào vali mấy chiếc condom. Nhưng tôi biết, rất nhiều phụ nữ hiện đại không bao giờ chia sẻ tình yêu, sẵn sàng chia tay và thậm chí nuôi con một mình, chẳng cần cấp dưỡng.

Tìm đâu, một người phụ nữ đủ mạnh để chèo chống gia đình, nhưng cũng đủ yếu đuối để phục tùng người đàn ông của mình? Tôi có người bạn, yêu điên cuồng anh chàng nghệ sĩ đã có người yêu. Không chấp nhận san sẻ và không chấp nhận thời gian chọn lựa giữa hai mối tình, cuối cùng cô chia tay. Người chia tay nuốt nước mắt vào lòng và người đàn ông kia nói rằng “anh không đau cái đau mất em bằng thấy em dửng dưng khi xa anh”!. Bởi vì em cá tính nên em không vật vã, em đủ mạnh để em đứng lên, nhưng không có nghĩa là em không cần anh.

Cá tính là sao? Đa đoan là sao? Tôi thấy xung quanh mình rất nhiều người cá tính. Tôi thấy hình ảnh nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương, cái tôi mạnh đến muốn chống lại cả trời nhưng rồi đa đoan khiến bà phải ngậm ngùi:
“Tiếc đĩa hồng ngâm cho chuột vọc
Thừa mâm bánh ngọt để ngâu vầy….”
(Già kén kẹn hom)

Cá tính là mạnh mẽ, là nhạy cảm, là tự tin, là cứng rắn nhưng dễ vỡ. Đa đoan là phức tạp, là một dây nhiều mối. Cá tính khiến bao người đàn bà đẹp ấn tượng bao nhiêu, thì đa đoan càng đe dọa bấy nhiêu.Tôi thấy nỗi đau của người đàn bà cá tính, nỗi đau càng thêm ngấu nghiến hơn vì em đủ thông minh để biết rằng em đang bị đau.

Tôi biết những người bạn của mình, trông mạnh mẽ nhưng rất sợ sự cô độc. Vì sự cô độc là chất axit làm đau thêm những vết thương lòng đã bị tổn thương. Nhưng đàn bà càng cá tính càng dễ bị cô độc, vì họ khó bằng lòng với những gì mình có. Một cuộc sống bình yên với một người chồng hiền lành ư? Không! Như một người câu mực trong đêm, nếu biển không động thì sẽ về tay trắng. Tính đàn bà trong họ luôn trỗi dậy với những dằn vặt và khát khao. Một người chồng giàu có về tinh thần, thông minh và quyến rũ ư? Cái thử thách chiếm hữu đôi khi khiến chính mình mệt mỏi và cần chút bình yên. Nhói lòng.

Thế nhưng, đàn bà cá tính thà chọn sự cô độc, chứ không cần một gia đình không hạnh phúc. Không như đàn ông, có thể uống thật say để quên hay dùng sự nghiệp như một bài thuốc chữa nỗi đau tinh thần. Đàn bà tự gặm nhấm nỗi đau của mình và tự mình thoát ra khỏi đàn ông. Nhưng, có người đàn ông nào hiểu rằng: đàn bà, dù cá tính, dù mạnh mẽ đến đâu thì từ đáy sâu trong tâm hồn vẫn là một người đàn bà, mà âu đã là đàn bà thì yếu đuối, rất bất cần nhưng rất hay khóc vì một người đàn ông.

Tiếng khóc, có thể không vỡ òa, nhưng nó đủ để họ cảm nhận sâu sắc nhất thế nào là cô đơn. Họ cô đơn bởi vì đàn ông thời nay vẫn thích chọn một phụ nữ, thà nhạt một chút, nhưng dịu dàng, còn hơn một phụ nữ thú vị, nhưng cá tính. Bởi không ít đàn ông vẫn cho rằng, phụ nữ cá tính làm họ mệt!.

Theo: Khánh Vân 

Có một bài học nhỏ mà tôi còn nhớ, với tôi, nó đã từng là một cú “shock điện” đầu đời, và nhờ đó, có tôi của ngày hôm nay. 

Chuyện là như thế này, vào thời điểm năm đầu tiên đại học, với sự nông nổi, ngông cuồng của tuổi trẻ, của một đứa đỗ đại học nhờ sự khinh rẻ của gia đình và phần lớn bạn bè. Đứa trẻ muốn chứng minh bản lĩnh của mình bằng cách xông vào tất cả các đề mục, làm leader của tất cả các nhóm thảo luận, lăn vào kết bạn và làm bạn với mọi người để đọ mình và độ mình.

Trong số các môn tôi chinh phục năm đó, có một môn tôi trực tiếp làm slide trình chiếu, môn đầu tiên tôi xung phong thuyết trình. Sau rất nhiều ngày chuẩn bị kỹ lưỡng, chỉnh lý và thống nhất toàn nhóm, tôi có một slide và những hình ảnh (tự mình thấy rất đẹp, rất hợp lý) nhưng lại mang hiệu ứng không ngờ, … gây SHOCK cho toàn hội trường.  

Bạn có thể tưởng tượng, cả hội trường đang rộn tiếng chuyện trò huyên náo, lặng ngắt vài giây và sau đó là rộ lên tiếng cười, có người đập bàn đập ghế cười, có người huýt sáo… và mặt giáo viên thì lạnh ngắt. 

Một tấm ảnh với tôi rất bình thường, về một người phụ nữ lớn tuổi người châu Phi, với khuôn mặt khắc khổ, ngồi giữa một đám trẻ con lít nhít đói rách thì có gì đáng để cười ??  

Tôi nhìn theo hướng mọi người chỉ, nhìn những bạn gái che miệng cười, những bạn trai hô hố ha há đập bàn,.. tôi ngơ ngác. Và sau vài phút định thần, giáo viên bảo với tôi rằng “lần sau, em hãy chuẩn bị một bức ảnh khác, ít nhạy cảm hơn”. Thế đấy bạn ạ, chỉ vì người phụ nữ lớn tuổi ấy để ngực trần…  và cái mọi người nhìn thấy, không phải là sự khó khăn thiếu thốn của người dân Châu Phi, mà cái họ thấy là ngực người phụ nữ. 

Khi làm slide, tôi cũng đã từng đắn đo về tấm ảnh này, đã thay đổi đôi ba tấm ảnh khác, nhưng, một bức ảnh đẹp, tại sao lại cần phải thay đổi?? Nhưng tại thời điểm diễn ra buổi thuyết trình, tôi nhận ra rõ ràng là mình sai thực, vì “tập khách hàng” tại thời điểm đó.. không thể tiếp nhận thông tin mình muốn đưa ra và đó là bài học đầu tiên. Tôi đứng im trên bục giảng vì ngượng, vì xấu hổ. 

Nhưng…

Buổi thuyết trình vẫn tiếp tục được diễn ra trong tiếng cười rả rích của mọi người.

Đến khi đưa ra lựa chọn giữa đầu tư hay không đầu tư, thì thuận theo ý kiến chung của nhóm, tôi lại vẽ ra 2 phương án và nhận được rất nhiều ý kiến phản biện từ các bạn. Hầu hết, tôi không trả lời được những câu hỏi, và nói, do đề bài không cung cấp đủ thông tin…

Kết thúc bài thuyết trình, giáo viên chỉ nói với tôi rằng: Trong trường hợp cả nhóm không ai đưa ra ý kiến mang tính quyết định, thì em là nhóm trưởng, phải đưa ra ý kiến của riêng mình, và làm hết sức để thuyết phục mọi người thuận theo ý kiến của mình. Em chịu trách nhiệm về quyết định của chính em. Vì em không đưa ra ý kiến của bản thân, em thuận theo tất cả ý kiến của mọi người trong nhóm, nên mọi người mới có cớ, có lý do để phản biện lại em, và em nhất định thua. 

Thế đấy, có hai bài học trong cùng một buổi thuyết trình,… sự xấu hổ đầu tiên, gáo nước lạnh đầu tiên làm tôi nhớ mãi. 

Giờ thì, tôi được khen là quá bảo thủ và lúc nào cũng bảo vệ cái Tôi của chính mình…

…sống, không phải lúc nào cũng đơn giản …

Có một bài học nhỏ mà tôi còn nhớ, với tôi, nó đã từng là một cú “shock điện” đầu đời, và nhờ đó, có tôi của ngày hôm nay. 

Chuyện là như thế này, vào thời điểm năm đầu tiên đại học, với sự nông nổi, ngông cuồng của tuổi trẻ, của một đứa đỗ đại học nhờ sự khinh rẻ của gia đình và phần lớn bạn bè. Đứa trẻ muốn chứng minh bản lĩnh của mình bằng cách xông vào tất cả các đề mục, làm leader của tất cả các nhóm thảo luận, lăn vào kết bạn và làm bạn với mọi người để đọ mình và độ mình.

Trong số các môn tôi chinh phục năm đó, có một môn tôi trực tiếp làm slide trình chiếu, môn đầu tiên tôi xung phong thuyết trình. Sau rất nhiều ngày chuẩn bị kỹ lưỡng, chỉnh lý và thống nhất toàn nhóm, tôi có một slide và những hình ảnh (tự mình thấy rất đẹp, rất hợp lý) nhưng lại mang hiệu ứng không ngờ, … gây SHOCK cho toàn hội trường.  

Bạn có thể tưởng tượng, cả hội trường đang rộn tiếng chuyện trò huyên náo, lặng ngắt vài giây và sau đó là rộ lên tiếng cười, có người đập bàn đập ghế cười, có người huýt sáo… và mặt giáo viên thì lạnh ngắt. 

Một tấm ảnh với tôi rất bình thường, về một người phụ nữ lớn tuổi người châu Phi, với khuôn mặt khắc khổ, ngồi giữa một đám trẻ con lít nhít đói rách thì có gì đáng để cười ??  

Tôi nhìn theo hướng mọi người chỉ, nhìn những bạn gái che miệng cười, những bạn trai hô hố ha há đập bàn,.. tôi ngơ ngác. Và sau vài phút định thần, giáo viên bảo với tôi rằng “lần sau, em hãy chuẩn bị một bức ảnh khác, ít nhạy cảm hơn”. Thế đấy bạn ạ, chỉ vì người phụ nữ lớn tuổi ấy để ngực trần…  và cái mọi người nhìn thấy, không phải là sự khó khăn thiếu thốn của người dân Châu Phi, mà cái họ thấy là ngực người phụ nữ. 

Khi làm slide, tôi cũng đã từng đắn đo về tấm ảnh này, đã thay đổi đôi ba tấm ảnh khác, nhưng, một bức ảnh đẹp, tại sao lại cần phải thay đổi?? Nhưng tại thời điểm diễn ra buổi thuyết trình, tôi nhận ra rõ ràng là mình sai thực, vì “tập khách hàng” tại thời điểm đó.. không thể tiếp nhận thông tin mình muốn đưa ra và đó là bài học đầu tiên. Tôi đứng im trên bục giảng vì ngượng, vì xấu hổ. 

Nhưng…

Buổi thuyết trình vẫn tiếp tục được diễn ra trong tiếng cười rả rích của mọi người.

Đến khi đưa ra lựa chọn giữa đầu tư hay không đầu tư, thì thuận theo ý kiến chung của nhóm, tôi lại vẽ ra 2 phương án và nhận được rất nhiều ý kiến phản biện từ các bạn. Hầu hết, tôi không trả lời được những câu hỏi, và nói, do đề bài không cung cấp đủ thông tin…

Kết thúc bài thuyết trình, giáo viên chỉ nói với tôi rằng: Trong trường hợp cả nhóm không ai đưa ra ý kiến mang tính quyết định, thì em là nhóm trưởng, phải đưa ra ý kiến của riêng mình, và làm hết sức để thuyết phục mọi người thuận theo ý kiến của mình. Em chịu trách nhiệm về quyết định của chính em. Vì em không đưa ra ý kiến của bản thân, em thuận theo tất cả ý kiến của mọi người trong nhóm, nên mọi người mới có cớ, có lý do để phản biện lại em, và em nhất định thua. 

Thế đấy, có hai bài học trong cùng một buổi thuyết trình,… sự xấu hổ đầu tiên, gáo nước lạnh đầu tiên làm tôi nhớ mãi. 

Giờ thì, tôi được khen là quá bảo thủ và lúc nào cũng bảo vệ cái Tôi của chính mình…

…sống, không phải lúc nào cũng đơn giản …

khoanhkhactinhyeu:

Sống đơn giản cho đời thanh thản

khoanhkhactinhyeu:

Sống đơn giản cho đời thanh thản

Có thể một ngày nào đó bạn cảm thấy đặc biệt khó khăn. Đừng nản chí, vì đó có thể là ngày bạn được thu hoạch lớn

Có thể một ngày nào đó bạn cảm thấy đặc biệt khó khăn. Đừng nản chí, vì đó có thể là ngày bạn được thu hoạch lớn

Đừng bao giờ dùng suy nghĩ của mình để áp đặt hay nhìn người khác. Khi nhìn sự việc ở mỗi góc độ khác nhau mọi chuyện sẽ khác

Đừng bao giờ dùng suy nghĩ của mình để áp đặt hay nhìn người khác. Khi nhìn sự việc ở mỗi góc độ khác nhau mọi chuyện sẽ khác