H.Đ
18 điều cấm kỵ TRONG THÁNG CÔ HỒN

Theo thông tin được nhặt nhạnh từ nhiều nơi: 
1. Không treo chuông gió ở đầu giường vì tiếng chuông sẽ thu hút sự chú ý của ma quỷ, khi ngủ sẽ dễ bị chúng xâm nhập quấy phá.

2. Người yếu bóng vía không nên đi chơi đêm vào tháng này, nếu không sẽ dễ gặp điều không may.

3. Không được nhổ lông chân vào ngày này, vì dân gian cho rằng “một sợi lông chân quản ba con quỷ”, người càng có nhiều lông chân thì ma quỷ càng ít dám đến gần.

4. Không tùy tiện đốt giấy, vàng mã vì như vậy sẽ khiến ma quỷ bu đến.

5. Không ăn vụng đồ cúng, vì đó là đồ dành cho ma quỷ, nếu chưa cúng và cầu xin mà lấy ăn sẽ rước tai hoạ vào mình.

6. Không phơi quần áo vào ban đêm, vì ma quỷ trông thấy sẽ “mượn” và để lại “quỷ khí” trong các quần áo ấy.

7. Những người khi đi chơi đêm không được réo gọi tên nhau, nếu không ma quỷ sẽ ghi nhớ tên người được gọi, đó là điềm xấu.

8. Không nên bơi lội, vì ma quỷ sẽ cùng đùa với bạn, nếu không cẩn thận, bạn sẽ bị chúng làm trẹo chân.

9. Không hù doạ người khác khiến họ giật mình “hồn bay phách lạc”, dễ bị ma quỷ xâm nhập.

10. Cây đa trước nhà là nơi hội tụ âm khí, ma quỷ rất thích những chỗ như vậy, cho nên kỵ đứng, ngồi, nằm, trốn… ở đó.

11. Không nên thức quá khuya, vì như vậy tinh thần sẽ hao tổn suy nhược, dễ nhiễm “quỷ khí”.

12. Nơi góc tường xó tối là những chỗ ma quỷ thường tụ tập nghỉ ngơi, không nên đến gần những chỗ ấy.

13. Không nhặt tiền bạc rơi vãi trên đường, vì có thể đó là tiền người ta cúng mua chuộc bọn quỷ đầu trâu mặt ngựa, nếu người nào phạm kỵ, sẽ gặp tai hoạ không chừng.

14. Khi đi đến qua những nơi vắng vẻ, không ngoái cổ quay đầu nhìn lại phía sau, dù có cảm giác hình như có người đang đi theo mình hoặc gọi tên mình. Vì đó có thể do ma quỷ trêu chọc.

15. Khi lên giường ngủ không để mũi dép hướng về phía giường, nếu không ma quỷ nhìn thấy sẽ đoán rằng có người sống đang nằm trên giường và chúng sẽ lên giường ngủ chung với bạn.

16. Không cắm đũa đứng giữa bát cơm, vì đó là hình thức cúng tế, cũng giống như kiểu thắp hương, dễ dẫn dụ ma quỷ vào nhà ăn chung.

17. Không nên ở một mình trong thời gian này, nếu không sẽ dễ bị ma quỷ dẫn dắt hoặc quấy phá.

18. Không chụp ảnh vào ban đêm, bởi ma quỷ luôn lảng vảng chung quanh đó sẽ “vô hình” vào ảnh chung với người sống, đó là điều không tốt.

st

Đêm là lúc ký ức không hay tràn về..
- A-kay

Đêm là lúc ký ức không hay tràn về..

- A-kay

"Có 1 chàng trai đau khổ vì người yêu bỏ đi lấy chồng. Anh ta đau khổ nên tìm lên chùa và hỏi 1 vị sư thầy.

-Tại sao Con yêu cô ấy nhiều như thế mà cô ấy vẫn đi lấy người khác?

Sư thầy mỉm cười và cho anh chàng xem 1 chiếc gương. Trong đó có hình ảnh 1 cô gái đẹp khỏa thân nằm chết bên đường.

Mọi người đi qua đều bỏ đi…

Chỉ có 1 anh chàng dừng lại nhưng cũng chỉ đắp cho cô gái ấy 1 cái áo rồi cũng bỏ đi.

Mãi sau có 1 chàng trai khác đến và đem xác cô gái đi chôn.

Sư thầy nhìn anh chàng và nói:

- Kiếp trước anh mới chỉ là người đắp áo cho cô ấy thôi. Còn người chồng cô ấy lấy bây giờ chính là người kiếp trước đã chôn cô ấy,đó chính là chữ NỢ, anh chỉ có DUYÊN với người Con gái ấy thôi!”

.
.
.
.
.
.
.
.
… CON NÀO NỢ TAO KIẾP TRƯỚC BAO GIỜ TRẢ 

Có 3 tuýp phụ nữ giàu:

- 1 là tự mình làm giàu
- 2 là cưới chồng con nhà đại gia, hoặc cướp đại gia từ tay người khác 
- 3 là biết nhìn người. Chấm thằng nào sẽ giàu và theo nó từ khi nó chưa là ai.

Cách 1 có vẻ khó khăn, trừ khi bạn có máu kinh doanh sẵn thì miễn bàn 

Cách 2 cũng dễ nhưng không phải ai cũng làm được, cơ bản bạn cần chân dài, 3 vòng chuẩn, mặt vline càng xinh càng tốt, có vài danh hiệu chứng nhận sắc đẹp là đảm bảo 

Cách 3 thì bạn chẳng cần quốc sắc thiên hương, nhưng nhìn người cũng là 1 tố chất hiếm có tương tự như tố chất kinh doanh ở cách 1 vậy  Mà tôi thấy trong 100 cô gái thì may ra 1 cô có. Còn lại hay vớ phải mấy anh chém gió  Bằng chứng là nhiều thằng bạn mình giàu lên thì vẫn FA vì chả em nào biết đường xí trước =))

- Rich Minh :P

"Hóa ra mình là thằng ngu thật, vậy mà bấy lâu cứ ngộ nhận là mình hơi khôn khôn chỉ hơi dễ tính thôi, mà khốn nạn nhất là những kẻ thân thiết với ta cũng lại đồng tình là ta khôn! lại còn chúc mừng ta mới đau…"

"Thế giới loạn lạc, quốc gia chênh vênh, xã hội buồn bã, lòng người cũng hoang hoải. Tiếc cho người trẻ, hoang mang vì thế giới, nghi ngại với truyền thông rồi bấp bênh trong chính mình…”

- “Cứ thế này thì… chết mất” Có lẽ mình sẽ phải làm quen và sống với phong cách I DON’T CARE nghe nói dịch ra tiếng Việt = BỐ ĐÉO QUAN TÂM.

Nghe nhạc lúc nửa đêm có cái thú của nó, như lúc này đây, từng nốt nhạc dồn dập như dội vào tim, da diết, khuấy đảo và làm sống dậy một thời xa lắm…

Là Si mê sao.!!!!

July 27, 2012 at 1:41am

Là em si mê dõi theo bóng Anh khuất mãi, khuất mãi tận miền hoa trắng khi Anh chẳng bao giờ nhớ nổi bước chân em, tiếng nói em, nụ cười em và nỗi buồn em. Em trộn lẫn giữa phố thị này thôi, khác gì nhau những khuôn mặt.

Ta biết gì về tiếng lòng nhau để có thể viết nổi một bản tình ca cho riêng nhau. Thật Khốn khổ về những điều cứ na ná nhau. Cái na ná ấy lan truyền dần dật trong đời sống này. Ta trách nhau sao được khi ta trộn lẫn quá nhiều ảnh hình. Trách nhau sao được…

Giây phút nào, đêm về mới chợt bừng tỉnh, hóa ra cái nỗi cô độc mà người ta cứ nghĩ tận cùng cho riêng mình, vốn dĩ cũng chỉ là những nỗi cô độc na ná nhau, hỗn độn trong nhau. Đời sống này vốn thế thôi. Em nhắm nghiền đôi mắt trong lòng vòng khỏi thuốc trắng. Anh hiện lên trong đó, nhòa nhòa vời vợi mà chẳng bao giờ em đưa tay chạm được. Em đã dại khờ lắm, không phân biệt nổi một nỗi cô độc thực thà của Anh. Em chẳng thể nào thuộc về.

Anh nhỉ, là em si mê thôi. Là em vứt cái nỗi cô độc của mình vào đời sống này mà si mê Anh, và cái đời sống này bóp chặt nó rồi. Lòng si mê cũng chít khăn tang trên nỗi cười vụn vỡ của em. Anh có bao giờ cảm thấy điều đó.

Làm sao ta biết nổi, khi ta cứ riêng nhau mãi cả những bước chân. Ai biết cho em, ai biết cho Anh. Nói chi nhiều để rồi càng thêm xa cách. Chúng mình đi đi về về, có có không không… Vô Thường là thế đấy.

Em xõa mái tóc ngắn chẳng đủ che khuôn mặt, gục đầu xuống nỗi buồn của mình, giấu Anh. Có giọt máu chảy ra từ trong mắt biếc, Anh sẽ chẳng bao giờ nhỉn thấy. Đôi bàn tay già nua hơn tuổi, Anh sẽ chẳng bao giờ nắm chặt. Phía Anh là phía nào. Phía Anh đi, gót chân em lạc loài. Phía Anh ở, em chỉ là giọt nước mỏng tan rớt lại trong đêm. Tỉnh dậy đã tan đi hết rồi. Thế mà, cái cõi si mê này, em đã tự nguyện không thoát ra. 

Là si mê thôi, si mê thôi….

21/08/2011
August 19, 2011 at 5:44pm

Em nhớ một chiều mưa tháng tám khi anh và em chỉ có thể nhìn thấy nhau trong những kỉ niệm. Hình như lúc đó chúng ta yêu nhau nhiều hơn, nhớ nhau nhiều hơn,.. và cảm nhận rõ về nhau hơn

Tháng tám lại về, cứ nghĩ rằng đã đến lúc chúng ta được gần nhau thực sự. Được cảm nhận rõ về nhau trong từng khoảnh khắc, nhưng rồi anh và em lại xa nhau. Như số phận chăng?

Thời gian vẫn mải miết trôi qua những ngày mưa, những ngày gió, những ngày buồn đến mê man, ngập lòng những chênh vênh. Nhưng hình như, em và anh đều đã bình lặng hơn rất nhiều. Hoặc vì tụi mình không còn ở cạnh nhau nên lại biết cách lặng lẽ hơn để cảm nhận những khoảnh khắc về nhau?

Ngày mưa, lạ lắm.

21/08/2011

August 21, 2011 at 9:19pm

Bình yên lạ lùng lắm

Có phải tình yêu chẳng còn nữa nên khi ta xa nhau nỗi nhớ cũng vơi dần. Dù cảm giác về nhau vẫn gần gụi đến như thế, nhưng sao, trong mỗi khoảnh khắc này ta không thể thì thầm với anh: “em nhớ anh”. Ta đã đi xa đến vô vàn con sóng. Ta và anh đã khuất lấp muôn trùng núi kia. Ừ, bình yên lạ lùng lắm. Trái tim ta đâu còn vướng bận anh.

Ta đặt bút viết tên anh, như cố lấy lại chút cãm xúc gì đó còn đọng lại. Và ta nhận ra cái bình yên ta đang có chỉ là vỏ bọc quá dày cho những trống rỗng đang tồn tại trong ta. Những lỗ hổng cứ ngày một sâu thêm, sâu thêm mãi trong tâm hồn ấy. Ta đen đúa, trần trụi và nhầy nhụa bóng đêm. Như hình hài ta, không anh, bơ vơ đến tột cùng.

Ta bình yên. Ta không còn hình bóng anh. Nhưng trái tim ta lại chênh vênh quá vì những khuyết thiếu, ảo ảnh cứ đầy thêm mãi. Rồi sẽ thế nào? Ta sẽ đi đến đâu trên con đường nhỏ bé, không anh? Ta đã yêu anh đến can đảm. Ta đã yêu anh đến nghẹn ngào cả những giấc mơ. Nhưng ta lại không thể giữ mãi tình yêu ấy cho ta và anh. Ta không thế. Bởi vì ta quá ngạo mạn????????????????

Ta đang dừng lại giữa khoảng chống chếnh của ta và anh. Ta không thể giữ bất kì một điều gì sao?