H.Đ

"Một bộ phận người Việt có thói quen là thấy người khác gặp nạn là xúm vào cười nói bình phẩm ra chiều đắc ý lắm…

Thậm chí còn thêm dấm ớt cho câu chuyện thêm phần rùng rợn, ly kỳ…

Thí dụ như trong vụ thang máy ở trung tâm Lotte gặp sự cố vừa qua…

Tại sao thế nhỉ?”

[Bạn là loại Chocolate nào?]
Kim Ngưu, Bạch Dương, Xử Nữ: Chocolate liquor (nhân chocolate mềm) – Ngoài cứng trong mềm, luôn ẩn bên trong sự ấm áp ngọt ngào. Họ có thể không phải là những người quá ngọt ngào khi mới tiếp xúc nhưng bản chất rất hiền lành, dịu dàng, quan tâm đến người khác và không quá cầu kì.

Cự Giải, Song Ngư – Milk Chocolate: Luôn ngọt ngào, luôn mời gọi. Loại chocolate thông dụng, những chòm sao này luôn làm người khác cảm thấy ấm áp, dễ chịu.

Thiên Yết, Ma kết, Thiên Bình, Sư Tử: Dark Chocolate (Đắng hay còn gọi Chocolate nguyên chất) – Không phải ai cũng thích vì nó khá đắng, nhưng với những người thực sự thưởng thức thì có thể trở thành chất gây nghiện. Có vị ngọt sâu bên trong vị đắng, phải thật tinh tế để nhận ra. Và nhất là vẻ sang trọng và mắc tiền.

Nhân Mã, Sư Tử: Chocolate M&M, già trẻ lớn bé đều yêu, măm măm cả ngày. Loại kẹo chocolate thân thiện Bạn là những người rất hòa đồng, không phân biệt bạn bè thuộc tầng lớp nào.

Thủy Bình, Song Tử: White Chocolate (Chocolate trắng) – vẫn sang trọng nhưng phá vỡ những quy tắc căn bản của chocolate. Bạn không theo bất cứ quy tắc nào, thích là làm.

"Chuẩn bị thì lâu, rước dâu thì mấy"

- kinh nghiệm từ bản thân ..anh bạn ^^

ANH MUỐN ĐƯỢC GỌI EM LÀ VỢ

Konstantin Simonov (1917-1979, LB Nga)

Bản dịch của Hồng Thanh Quang

Anh muốn được gọi em là vợ
Vì mọi người chưa ai gọi thế đâu
Vì trong căn nhà anh chiến tranh làm hoang đổ
Chắc gì mình sẽ gặp lại nhau.

Vì anh đã mong cho em cả điều dữ,
Vì chẳng mấy khi em xót xa anh,
Vì đêm ấy em muốn là em đến, 
Không đợi lời anh nài nỉ, cầu van.

Anh muốn được gọi em là vợ, 
Không phải để rồi loan báo khắp nơi,
Không phải bởi tự lâu em đã
Luôn bên anh trong mọi sự trên đời.

Nhan sắc và danh tiếng tuổi tên em
Đâu phải điều đã khiến anh mê đắm,
Anh chỉ cần em dịu dàng bí ẩn
Tới cùng anh như thầm lặng bao lần.

Cái chết sẽ san bằng tên tuổi,
Như ga tàu, nhan sắc sẽ dần qua.
Có ai đó, khi đời xế bóng,
Sẽ ghen hờn, với ảnh chính mình xưa!

Anh muốn được gọi em là vợ
Vì sẽ dài vô tận những ngày xa,
Vì rồi đây những bàn tay lạ sẽ
Vuốt mắt quá nhiều người giờ đang ở bên ta.

Vì em luôn đối với anh thẳng thắn,
Không hứa yêu, không hẹn một điều,
Giây phút cuối buổi chia tay của lính
Em mới lần đầu nói dối rằng, yêu!

Em sẽ là của ai? Của anh hay người khác?
Trái tim anh sao biết được bây giờ…
Hãy thứ lỗi, anh gọi em là vợ
Theo quyền những chàng trai có thể chẳng quay về…

(1941)

- đú theo mùa cưới của các bạn

Có khi lỗi hẹn một giờ
lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm ..

Có khi lỗi hẹn một giờ

lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm ..

Bạn bè không cầu nhiều,và.. chỉ cần khi còn bên nhau, tốt là được

Bố tôi thường nói “làm gì có cái gì được gọi là tình bạn, là bạn bè, khi cần chúng vẫn có thể ăn thịt mình như thường…”. Nhưng tôi thì nghĩ khác, có bạn, chỉ có điều “Bạn thì ít còn bè thì không giới hạn” thế thôi.

Thực không may cho những người sống mà không có bạn bè. 

Tôi không có nhiều bạn thân. Thực sự là như thế, tôi có những người bạn cùng học vài tháng ới nhau một lần, tụ tập ăn uống hoặc mời cưới xin. Tôi có những người bạn lâu lâu cà phê cà pháo chém gió chuyện chồng con (dù tôi chưa lập gia đình). Tôi cũng có những người bạn cùng ngành, lâu lâu hỏi han nhau vài câu chuyện công việc sự nghiệp, cười hỉ hả có, thở dài có thế thôi.. nhưng, chúng tôi sống thật với nhau vào những giây phút ấy, và cũng chỉ thế là đủ. 

Nhiều người cho rằng tôi quá dễ dãi / dễ tính quá, nhưng thực sự, với tôi, tôi không vọng cầu gì nhiều hơn thế, Bạn bè không cầu nhiều, và.. chỉ cần khi còn bên nhau, tốt với nhau, sống thật với nhau là được. 

Tôi có lẽ không nên nhiều lời về việc làm thế nào để có những người bạn thực, vì chẳng có công thức chung nào cho tất cả mọi người, đôi khi, nó còn phụ thuộc vào cái duyên của bạn, vào cách bạn chọn và lọc bạn bè. 

Có rất nhiều cách để chọn và lọc bạn bè. Nếu bạn muốn có những người bạn giàu có, có quyền lực hay tầm ảnh hưởng nhớn nhớn một tí.. Trong khi bạn còn trẻ, bạn xinh đẹp, bạn có thể cá cảnh, yêu cầu cao với những người muốn kết bạn với bạn (nhà mặt phố, bố làm to chẳng hạn), rồi bạn chỉ kết bạn với những người có tầm ảnh hưởng, bạn đến những nơi mà đối tượng của bạn hay đến …(và nhiều trò khác nữa) lúc ấy bạn có thể sẽ thành công. còn nếu không, nếu bạn muốn sống một cuộc sống bình thường, có thể là hơi nông dân, hơi chợ như tôi… thì hãy nói bằng ngôn ngữ đời thường để ai cũng có thể hiểu được, hãy mở lòng và sống chân thành. 

"Con chim bị đánh giá qua tiếng hót
Con người bị đánh giá qua lời nói”

"Rất nhiều người có thể sẽ quên những gì bạn nói, bạn làm cho họ nhưng họ sẽ nhớ mãi cảm giác mà bạn đem đến” - không nhớ đã đọc từ đâu

P/s: lảm nhảm lúc nửa đêm

"Thiếu tiền là nguyên nhân của mọi rắc rối, mà từ rắc rối tới tội lỗi thì cũng chỉ một đoạn bằng cái móng tay…Bảo sao ngày bé mình cứ nghĩ sao bố mẹ không bán nhà đi mua máy in tiền về rồi thik xây bao nhiêu nhà mà chả được. Ngố vãi chưởng:))))"

Ai đã ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương?

Trong một giờ học Lịch Sử, thầy giáo kiểm tra bài cũ. Thầy gọi Tèo lên bảng và hỏi:

- Ai đã ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương?

- Dạ thưa thầy, em không biết. Nhưng em thề là em không lấy.

Thầy bực quá nên đuổi Tèo về chỗ và hỏi cả lớp:

- Cả lớp, ai đã ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương?

Không một cánh tay nào giơ lên. Thầy gọi:

- Lớp trưởng nào. Ai đã ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương?

Lớp trưởng rụt rè đứng dậy:

- Dạ thưa thầy, em xin cam đoan với thầy là lớp em không ai lấy đâu ạ.

Thầy giáo bèn yêu cầu Tèo mời phụ huynh đến gặp để bàn về việc học của Tèo. Nhưng khi gặp phụ huynh, thầy còn chưa kịp lên tiếng thì vị phụ huynh đã nói:

- Thầy xem xét lại cho chứ thằng Tèo nhà tôi ngoan ngoãn, hiền lành, chưa ăn trộm, ăn cắp cái gì của ai bao giờ cả. Mong thầy suy xét.

Buồn quá, thầy giáo đem chuyện này nói với thầy hiệu trưởng. Nào ngờ thầy hiệu trưởng phán:

- Hư thật, mới học lớp 10 đã ăn trộm ăn cắp rồi. Bé thì trộm cái nỏ thần, lớn lên thế nào cũng tham ô, tham nhũng. Phải đuổi học ngay.

Phụ huynh của Tèo biết chuyện bèn vác đơn kiện lên Sở. Mọi người trên Sở cười lăn cười bò. Duy chỉ có Giám đốc là mặt tái đi:

- Hiệu trưởng như thế không được. Có mỗi cái nỏ thần mà cũng định đuổi học con nhà người ta. Xây dựng trường học thân thiện, học sinh tích cực gì mà lại làm như thế. Bảo với anh Vương làm báo cáo, nỏ thần hết bao nhiêu tiền thì trích ra mua đền, có gì mà phải làm ầm ĩ lên.

Không biết kẻ nào mách lẻo, chuyện đến tai Bộ. Các chuyên viên trên Bộ cười ha hả. Nhưng mà bà Vụ trưởng Vụ Kế hoạch tài chính thì cau mày:

- Giám đốc như thế không được. Bạ cái gì cũng lấy ngân sách ra mà đền thì tiền đâu cho đủ. Phải bắt nhà học sinh đền. Nếu không, đồng chí Vương phải tự mà đi mua cái mới. Có mỗi cái nỏ mà cũng không giữ nổi lại còn báo cáo cấp trên.

Sưu tầm

thích cái ảnh quá, mang về chế 

thích cái ảnh quá, mang về chế 

SƯ TỬ: “SỐNG CHẾT” CHO ĐAM MÊ

SƯ TỬ: “SỐNG CHẾT” CHO ĐAM MÊ