H.Đ
Có một bài học nhỏ mà tôi còn nhớ, với tôi, nó đã từng là một cú “shock điện” đầu đời, và nhờ đó, có tôi của ngày hôm nay. 

Chuyện là như thế này, vào thời điểm năm đầu tiên đại học, với sự nông nổi, ngông cuồng của tuổi trẻ, của một đứa đỗ đại học nhờ sự khinh rẻ của gia đình và phần lớn bạn bè. Đứa trẻ muốn chứng minh bản lĩnh của mình bằng cách xông vào tất cả các đề mục, làm leader của tất cả các nhóm thảo luận, lăn vào kết bạn và làm bạn với mọi người để đọ mình và độ mình.

Trong số các môn tôi chinh phục năm đó, có một môn tôi trực tiếp làm slide trình chiếu, môn đầu tiên tôi xung phong thuyết trình. Sau rất nhiều ngày chuẩn bị kỹ lưỡng, chỉnh lý và thống nhất toàn nhóm, tôi có một slide và những hình ảnh (tự mình thấy rất đẹp, rất hợp lý) nhưng lại mang hiệu ứng không ngờ, … gây SHOCK cho toàn hội trường.  

Bạn có thể tưởng tượng, cả hội trường đang rộn tiếng chuyện trò huyên náo, lặng ngắt vài giây và sau đó là rộ lên tiếng cười, có người đập bàn đập ghế cười, có người huýt sáo… và mặt giáo viên thì lạnh ngắt. 

Một tấm ảnh với tôi rất bình thường, về một người phụ nữ lớn tuổi người châu Phi, với khuôn mặt khắc khổ, ngồi giữa một đám trẻ con lít nhít đói rách thì có gì đáng để cười ??  

Tôi nhìn theo hướng mọi người chỉ, nhìn những bạn gái che miệng cười, những bạn trai hô hố ha há đập bàn,.. tôi ngơ ngác. Và sau vài phút định thần, giáo viên bảo với tôi rằng “lần sau, em hãy chuẩn bị một bức ảnh khác, ít nhạy cảm hơn”. Thế đấy bạn ạ, chỉ vì người phụ nữ lớn tuổi ấy để ngực trần…  và cái mọi người nhìn thấy, không phải là sự khó khăn thiếu thốn của người dân Châu Phi, mà cái họ thấy là ngực người phụ nữ. 

Khi làm slide, tôi cũng đã từng đắn đo về tấm ảnh này, đã thay đổi đôi ba tấm ảnh khác, nhưng, một bức ảnh đẹp, tại sao lại cần phải thay đổi?? Nhưng tại thời điểm diễn ra buổi thuyết trình, tôi nhận ra rõ ràng là mình sai thực, vì “tập khách hàng” tại thời điểm đó.. không thể tiếp nhận thông tin mình muốn đưa ra và đó là bài học đầu tiên. Tôi đứng im trên bục giảng vì ngượng, vì xấu hổ. 

Nhưng…

Buổi thuyết trình vẫn tiếp tục được diễn ra trong tiếng cười rả rích của mọi người.

Đến khi đưa ra lựa chọn giữa đầu tư hay không đầu tư, thì thuận theo ý kiến chung của nhóm, tôi lại vẽ ra 2 phương án và nhận được rất nhiều ý kiến phản biện từ các bạn. Hầu hết, tôi không trả lời được những câu hỏi, và nói, do đề bài không cung cấp đủ thông tin…

Kết thúc bài thuyết trình, giáo viên chỉ nói với tôi rằng: Trong trường hợp cả nhóm không ai đưa ra ý kiến mang tính quyết định, thì em là nhóm trưởng, phải đưa ra ý kiến của riêng mình, và làm hết sức để thuyết phục mọi người thuận theo ý kiến của mình. Em chịu trách nhiệm về quyết định của chính em. Vì em không đưa ra ý kiến của bản thân, em thuận theo tất cả ý kiến của mọi người trong nhóm, nên mọi người mới có cớ, có lý do để phản biện lại em, và em nhất định thua. 

Thế đấy, có hai bài học trong cùng một buổi thuyết trình,… sự xấu hổ đầu tiên, gáo nước lạnh đầu tiên làm tôi nhớ mãi. 

Giờ thì, tôi được khen là quá bảo thủ và lúc nào cũng bảo vệ cái Tôi của chính mình…

…sống, không phải lúc nào cũng đơn giản …

Có một bài học nhỏ mà tôi còn nhớ, với tôi, nó đã từng là một cú “shock điện” đầu đời, và nhờ đó, có tôi của ngày hôm nay. 

Chuyện là như thế này, vào thời điểm năm đầu tiên đại học, với sự nông nổi, ngông cuồng của tuổi trẻ, của một đứa đỗ đại học nhờ sự khinh rẻ của gia đình và phần lớn bạn bè. Đứa trẻ muốn chứng minh bản lĩnh của mình bằng cách xông vào tất cả các đề mục, làm leader của tất cả các nhóm thảo luận, lăn vào kết bạn và làm bạn với mọi người để đọ mình và độ mình.

Trong số các môn tôi chinh phục năm đó, có một môn tôi trực tiếp làm slide trình chiếu, môn đầu tiên tôi xung phong thuyết trình. Sau rất nhiều ngày chuẩn bị kỹ lưỡng, chỉnh lý và thống nhất toàn nhóm, tôi có một slide và những hình ảnh (tự mình thấy rất đẹp, rất hợp lý) nhưng lại mang hiệu ứng không ngờ, … gây SHOCK cho toàn hội trường.  

Bạn có thể tưởng tượng, cả hội trường đang rộn tiếng chuyện trò huyên náo, lặng ngắt vài giây và sau đó là rộ lên tiếng cười, có người đập bàn đập ghế cười, có người huýt sáo… và mặt giáo viên thì lạnh ngắt. 

Một tấm ảnh với tôi rất bình thường, về một người phụ nữ lớn tuổi người châu Phi, với khuôn mặt khắc khổ, ngồi giữa một đám trẻ con lít nhít đói rách thì có gì đáng để cười ??  

Tôi nhìn theo hướng mọi người chỉ, nhìn những bạn gái che miệng cười, những bạn trai hô hố ha há đập bàn,.. tôi ngơ ngác. Và sau vài phút định thần, giáo viên bảo với tôi rằng “lần sau, em hãy chuẩn bị một bức ảnh khác, ít nhạy cảm hơn”. Thế đấy bạn ạ, chỉ vì người phụ nữ lớn tuổi ấy để ngực trần…  và cái mọi người nhìn thấy, không phải là sự khó khăn thiếu thốn của người dân Châu Phi, mà cái họ thấy là ngực người phụ nữ. 

Khi làm slide, tôi cũng đã từng đắn đo về tấm ảnh này, đã thay đổi đôi ba tấm ảnh khác, nhưng, một bức ảnh đẹp, tại sao lại cần phải thay đổi?? Nhưng tại thời điểm diễn ra buổi thuyết trình, tôi nhận ra rõ ràng là mình sai thực, vì “tập khách hàng” tại thời điểm đó.. không thể tiếp nhận thông tin mình muốn đưa ra và đó là bài học đầu tiên. Tôi đứng im trên bục giảng vì ngượng, vì xấu hổ. 

Nhưng…

Buổi thuyết trình vẫn tiếp tục được diễn ra trong tiếng cười rả rích của mọi người.

Đến khi đưa ra lựa chọn giữa đầu tư hay không đầu tư, thì thuận theo ý kiến chung của nhóm, tôi lại vẽ ra 2 phương án và nhận được rất nhiều ý kiến phản biện từ các bạn. Hầu hết, tôi không trả lời được những câu hỏi, và nói, do đề bài không cung cấp đủ thông tin…

Kết thúc bài thuyết trình, giáo viên chỉ nói với tôi rằng: Trong trường hợp cả nhóm không ai đưa ra ý kiến mang tính quyết định, thì em là nhóm trưởng, phải đưa ra ý kiến của riêng mình, và làm hết sức để thuyết phục mọi người thuận theo ý kiến của mình. Em chịu trách nhiệm về quyết định của chính em. Vì em không đưa ra ý kiến của bản thân, em thuận theo tất cả ý kiến của mọi người trong nhóm, nên mọi người mới có cớ, có lý do để phản biện lại em, và em nhất định thua. 

Thế đấy, có hai bài học trong cùng một buổi thuyết trình,… sự xấu hổ đầu tiên, gáo nước lạnh đầu tiên làm tôi nhớ mãi. 

Giờ thì, tôi được khen là quá bảo thủ và lúc nào cũng bảo vệ cái Tôi của chính mình…

…sống, không phải lúc nào cũng đơn giản …

khoanhkhactinhyeu:

Sống đơn giản cho đời thanh thản

khoanhkhactinhyeu:

Sống đơn giản cho đời thanh thản

Có thể một ngày nào đó bạn cảm thấy đặc biệt khó khăn. Đừng nản chí, vì đó có thể là ngày bạn được thu hoạch lớn

Có thể một ngày nào đó bạn cảm thấy đặc biệt khó khăn. Đừng nản chí, vì đó có thể là ngày bạn được thu hoạch lớn

Đừng bao giờ dùng suy nghĩ của mình để áp đặt hay nhìn người khác. Khi nhìn sự việc ở mỗi góc độ khác nhau mọi chuyện sẽ khác

Đừng bao giờ dùng suy nghĩ của mình để áp đặt hay nhìn người khác. Khi nhìn sự việc ở mỗi góc độ khác nhau mọi chuyện sẽ khác

Đừng bao giờ từ bỏ hy vọng

Đừng bao giờ từ bỏ hy vọng

trải nghiệm độc đáo, chưa từng có tại “ĐẤU TRƯỜNG SINH TỬ”

trải nghiệm độc đáo, chưa từng có tại “ĐẤU TRƯỜNG SINH TỬ”

CÁI NÀY LÀ CHÂN LÝ NGÀN ĐỜI RỒI, CHUẨN KO CẦN CHỈNH HÁ.

Bài học rút ra từ Tây Du Ký

- Khi Tôn Ngộ Không chuẩn bị giơ gậy giết yêu quái thì luôn có 1 vị phật nào đó xuống nói là: “thú cưỡi của người này”,” Cháu của người kia”, “Con của người nọ” …
=>Ý nghĩa: “mấy đứa làm chuyện ác toàn là Con Ông Cháu Cha”.

- Trên đường đi thỉnh kinh tất cả các rắc rối đều do cái “ngu” của Đường Tăng mà ra.
=>Ý nghĩa: mấy thằng ngu lúc nào cũng làm sếp.

- Bát Giới xua nịnh nhưng lúc nàocũng được ăn no, ngủ kỹ.
=>Ý nghĩa: mấy thằng nịnh thường được sung sướng.

- Sa Tăng thật thà và lúc nào cũng bưng bê khuân vác, bao nhiêu việc nặng điều làm hết.
=>Ý nghĩa: thật thà lúc nào cũng thiệt thòi.

- Tôn Ngộ Không: tài giỏi xuất chúng và bị Đường Tăng cho đeo1 cái vòng kim cô, nhưng lúc nào cũng là thằng đầu tiên phải xông vào hang cọp cứu “sếp”.
=>Ý nghĩa: người tài luôn bị sếp kìm hãm (vòng kim cô), không có cơ hội phát huy tài năng và gặp chuyện gì nguy hiểm gì thì cũng là thằng lĩnh đòn trước tiên.

- Bạch Mã: Chân dài đến nách nhưng cũng chỉ làm thú cưỡi cho”sếp”.
=>Ý nghĩa: Đẹp mà không có “cái đầu” thì cũng chỉ làm “thú cưng” cho “sếp” 1 thời gian. Khi già, yếu sẽ bị thải ra để tuyển “ngựa mới”

Tiếng côn trùng góc nhà, tiếng dế đâu đó ngoài sân và tiếng ếch kêu gốc mít bờ ao chứ không phải tiếng còi xe như thường lệ khiến hắn nhận ra mình đã xa thành phố trong đợi nghỉ lễ rồi đây. 
Thức dậy trong đêm bởi cú tát thẳng mặt hăn nhận ra bàn tay mình hoi ướt mới chợt bàng hoàng ý thức được mình vừa nghe tiếng kêu chắc lần cuối của con muỗi xấu số. Nghĩ đến biểu tượng cảnh báo nguy hiểm của cột điện cao thế đầu làng, hắn đưa tay vẽ vội vài nét cơ bản để cảnh báo lên tường mà chẳng dám nhìn lại trong ánh đèn ngủ heo hắt toát ra. Vắt tay lên trán hắn ngẫm nghĩ về cuộc đời mới thấy các cụ nói đúng: phú quý sinh lễ nghĩa, con người khi khá giả họ lại tìm về cội nguồn của sự mộc mạc. Cũng giống như tối qua, sau khi tuốt lại bộ véc, hắn diện quần bò ngố gen viet, áo phông playboy cùng đôi giầy lười đi tìm hàng ăn tối. Tâm trạng thoải mái hắn đá nhẹ hòn đá trên đường cho gọn lối đi mà nghe đâu đó xa xa có cô chủ quán đanh đá nào đang mắng chửi đứa nào ném vỡ chồng bát bẩn chưa rửa xếp ngoài vỉ hè. Tạt nhanh bất ngờ không hề tính toán trước, trong sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng của cô bán ngô khoai nướng vỉ hè khi túm được khách xịn, hắn gọi một ngô nướng mà bỏ qua tất cả các lời chào mời bún phở hay cơm thông thường. Nhớ lại hắn nhận ra, nhà hẳn chỉ dùng lò vi sóng để nướng ngô khoai thì phải. Rút chỗ xiền lẻ ra thanh toán bữa tối mà không cần nhận xiền thừa, hắn nhận ra mình hay làm việc nghĩa với những người bán hàng rong ở phố. Lạnh lùng bước đi bỏ qua lời cảm ơn của người bán hàng, hắn che giấu sự xúc động băng việc rút con iphone 5 ra cập nhật facebook mà nước mắt nhoè cả màn hình. 
Thôi ngủ tiếp vậy. Ngày nghỉ mà.

Tiếng côn trùng góc nhà, tiếng dế đâu đó ngoài sân và tiếng ếch kêu gốc mít bờ ao chứ không phải tiếng còi xe như thường lệ khiến hắn nhận ra mình đã xa thành phố trong đợi nghỉ lễ rồi đây.

Thức dậy trong đêm bởi cú tát thẳng mặt hăn nhận ra bàn tay mình hoi ướt mới chợt bàng hoàng ý thức được mình vừa nghe tiếng kêu chắc lần cuối của con muỗi xấu số. Nghĩ đến biểu tượng cảnh báo nguy hiểm của cột điện cao thế đầu làng, hắn đưa tay vẽ vội vài nét cơ bản để cảnh báo lên tường mà chẳng dám nhìn lại trong ánh đèn ngủ heo hắt toát ra. Vắt tay lên trán hắn ngẫm nghĩ về cuộc đời mới thấy các cụ nói đúng: phú quý sinh lễ nghĩa, con người khi khá giả họ lại tìm về cội nguồn của sự mộc mạc. Cũng giống như tối qua, sau khi tuốt lại bộ véc, hắn diện quần bò ngố gen viet, áo phông playboy cùng đôi giầy lười đi tìm hàng ăn tối. Tâm trạng thoải mái hắn đá nhẹ hòn đá trên đường cho gọn lối đi mà nghe đâu đó xa xa có cô chủ quán đanh đá nào đang mắng chửi đứa nào ném vỡ chồng bát bẩn chưa rửa xếp ngoài vỉ hè. Tạt nhanh bất ngờ không hề tính toán trước, trong sự ngạc nhiên xen lẫn vui mừng của cô bán ngô khoai nướng vỉ hè khi túm được khách xịn, hắn gọi một ngô nướng mà bỏ qua tất cả các lời chào mời bún phở hay cơm thông thường. Nhớ lại hắn nhận ra, nhà hẳn chỉ dùng lò vi sóng để nướng ngô khoai thì phải. Rút chỗ xiền lẻ ra thanh toán bữa tối mà không cần nhận xiền thừa, hắn nhận ra mình hay làm việc nghĩa với những người bán hàng rong ở phố. Lạnh lùng bước đi bỏ qua lời cảm ơn của người bán hàng, hắn che giấu sự xúc động băng việc rút con iphone 5 ra cập nhật facebook mà nước mắt nhoè cả màn hình.

Thôi ngủ tiếp vậy. Ngày nghỉ mà.

Cánh đồng hoa